So sánh sử dụng thiết bị truyền thống và thiết bị dùng cảm biến qua bài TN tính dẫn nhiệt của vật liệu


1. Mục đích của bài thí nghiệm:
Khảo sát tính dẫn nhiệt của các chất khác nhau.

2. Chuẩn bị lý thuyết:
Sự dẫn nhiệt là sự truyền nội năng từ các hạt này đến các hạt khác. Ví dụ: Các kim loại dẫn nhiệt tốt. Gỗ, thủy tinh, nhựa là những chất dẫn nhiệt kém.

3. Thí nghiệm dùng thiết bị truyền thống
a> Dụng cụ thí nghiệm

b> Tiến hành thí nghiệm:

Kết quả chỉ cho thấy sự khác nhau về tính dẫn nhiệt của các kim loại thông qua việc cái đinh nào rơi xuống trước. Đôi khi không phải lúc nào kết quả cũng như nhau do lượng sáp, cách thức gắn khác nhau.

3. Thí nghiệm dùng thiết bị cảm biến Addestation
a> Dụng cụ thí nghiệm :
– 1 aMixer MGA ( hoặc Amixer Mini, Amixer MP)
– 4 cảm biến nhiệt độ (khoảng thực nghiệm -200C đến 1200C)
– 1 bình nước sôi (nhiệt độ hơn 80oC)
– 4 thanh vật liệu khác nhau
– 1 hộp mica trong suốt của Bộ thí nghiệm dẫn nhiệt Addestation.
b> Tiến hành thí nghiệm

c> Kết quả thí nghiệm:

Kết quả thể hiện rõ ràng, mang tính định lượng mối quan hệ giữa thời gian và nhiệt độ của mỗi vật liệu trên cùng một biểu đồ. Giáo viên có thể có các phân tích chuyên sâu hơn về kết quả thay vì chỉ đưa ra kết luận vật liệu nào dẫn nhiệt tốt hơn.

Thiết bị cầm tay MGA cũng có thể kết nối với máy tính tương tự như Amixer Mini để đưa kết quả hiển thị ra máy chiếu giúp cả lớp có thể theo dõi bài thí nghiệm (trong trường hợp giảng bài).